“Cầu nguyện là hô hấp của linh hồn, là phương tiện kêu gọi quyền năng của Đức Chúa Trời. Nếu cầu nguyện khẩn thiết, Đức Chúa Trời nhất định sẽ lắng nghe...”
Đó là những lời tôi đã nghe rất nhiều lần. Tôi biết tầm quan trọng của cầu nguyện nên vẫn luôn tìm kiếm sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời. Nhưng chính trong thời gian quân ngũ, tôi mới nhận thức sâu sắc hơn về cách cầu nguyện cũng như sức mạnh thực sự lớn lao của cầu nguyện.
Sau khi được phân về đơn vị, dù là huấn luyện hay lao động, tôi đều cố gắng hết sức với bất cứ nhiệm vụ nào được giao. Hầu hết các sĩ quan và người tiền nhiệm đều có thiện cảm với tôi, nhưng cũng có những người không hài lòng. Lý do chủ yếu là vì tôi đi Hội Thánh của Đức Chúa Trời, và khác với mọi người, tôi thờ phượng vào Thứ Bảy và Thứ Ba. Ban đầu, mỗi khi nghe người khác nói những lời tiêu cực về đức tin của mình, tôi thường gạt đi và nghĩ rằng rồi họ sẽ dừng lại. Nhưng có một người tiền nhiệm không hề giấu giếm sự khó chịu mỗi khi tôi đi dự lễ thờ phượng, thậm chí đôi khi còn nổi giận. Dù tôi đã giải thích rằng mình thờ phượng dựa trên lời Kinh Thánh, anh cũng không chịu lắng nghe. Người tiền nhiệm của tôi là Cơ Đốc nhân sùng đạo, nên có lẽ anh hành động như vậy là vì lo lắng cho tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn không khỏi cảm thấy tổn thương. Tôi không làm gì sai, vậy mà những lời tiêu cực vẫn tiếp diễn.
Dần dần, tôi càng thu mình lại.
Hôm đó, tôi tham dự lễ thờ phượng Ngày Thứ Ba với tấm lòng nặng trĩu. Thật tình cờ, chủ đề của giảng đạo video hôm ấy là về cầu nguyện. Nội dung chính của bài giảng là cầu nguyện mang lại lịch sử đáng ngạc nhiên, và tất cả các đấng tiên tri của đức tin đều nhận được phước lành từ Đức Chúa Trời thông qua cầu nguyện. Nghĩ lại thì, điều tôi cần nhất chính là cầu nguyện. Cho đến nay, những lời cầu nguyện của tôi không hề tha thiết, cũng không cụ thể, phần lớn chỉ là những lời cầu nguyện theo thói quen, đơn thuần cầu xin cho mọi việc được tốt đẹp mà thôi.
Tôi cảm thấy vô cùng hối hận và ăn năn trước Đức Chúa Trời vì đã không thưa trình mọi điều lên Ngài, không tìm kiếm sự giúp đỡ và trông cậy vào quyền năng của Ngài để dạn dĩ rao truyền lẽ thật cho các đồng đội.
“...Mọi điều các ngươi xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin đã được, tất điều đó sẽ ban cho các ngươi.” (Mác 11:24)
Tôi khắc ghi câu Kinh Thánh này vào lòng và hạ quyết tâm: Tôi tin rằng Đức Chúa Trời sẽ nhận lời cầu nguyện của mình và tiếp tục cầu nguyện cho đến khi Ngài thực hiện điều đó. Sau khi cầu nguyện khẩn thiết để người tiền nhiệm nhận ra giá trị của lẽ thật giao ước mới, tôi trở về doanh trại với tấm lòng hoàn toàn mới.
Vài ngày sau, điều đáng ngạc nhiên đã xảy ra. Người tiền nhiệm gọi tôi đến và nói rằng từ nay sẽ giúp đỡ để tôi có thể đi dự lễ thờ phượng. Tôi đứng đó, sững sờ vì ngạc nhiên. Anh nói rằng việc thấy tôi vẫn kiên định giữ vững đức tin bất chấp mọi lời tiêu cực mà anh từng thốt ra đã cho anh thấy đức tin của tôi là chân thật. Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến lời cầu nguyện mình đã dâng lên Đức Chúa Trời. Lúc ấy tôi mới nhận ra rằng Đức Chúa Trời đã chờ đợi tôi cầu nguyện một cách khẩn thiết, và Ngài đã chuẩn bị sẵn lời đáp cho lời cầu nguyện chân thành của tôi. Không lâu sau, trước một đợt huấn luyện lớn, một lãnh đạo đã nhờ tôi cầu nguyện đại diện cho cả đơn vị, và tôi đã cầu nguyện để cầu xin phước lành nhân danh Cha trên trời. Tất cả đều là sức mạnh của cầu nguyện.
Ngay cả sau khi người tiền nhiệm ấy hoàn thành nghĩa vụ quân sự, chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Chúng tôi đã hẹn sẽ gặp lại sau khi tôi xuất ngũ, và anh đã hứa sẽ lắng nghe tôi phát biểu lẽ thật. Tôi khẩn thiết cầu nguyện bằng cả tấm lòng rằng người tiền nhiệm, hiện giờ vẫn còn khó tiếp nhận lẽ thật, có thể mở lòng và đón nhận tin tức của sự cứu rỗi. Tôi tin rằng lời cầu nguyện này sẽ được nhậm lời, và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi điều đó trở thành hiện thực.
Kim Tae Hui, Seoul, Hàn Quốc – xuất ngũ tháng 6 năm 2026