Tôi luôn muốn chia sẻ những điều tốt đẹp nhất với một người. Người đó không ai khác chính là mẹ tôi. Khi tiếp nhận Đức Chúa Trời Êlôhim cách đây hơn 10 năm, người đầu tiên tôi nghĩ đến cũng chính là mẹ. Là con gái cả ở bên mẹ nhiều năm và hiểu mẹ hơn bất kỳ ai, tôi đã nghĩ rằng chỉ cần mình nói thì mẹ nhất định sẽ đến Hội Thánh. Chính vì thế, nỗi thất vọng của tôi càng lớn hơn. Không biết mẹ đã nghe những lời đồn vô căn cứ về Hội Thánh của Đức Chúa Trời từ đâu, nhưng mẹ đã vừa khóc vừa phản đối đức tin của tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mẹ kiên quyết đến như vậy, và điều đó khiến tôi vô cùng sốc.
Nhưng một khi đã xác tín lẽ thật một cách chắc chắn, tôi không thể từ bỏ đức tin của mình. Tôi hiểu nỗi lo của mẹ, nên một mặt cầu nguyện để những hiểu lầm của mẹ được hóa giải, mặt khác luôn chăm chỉ dò xem lời của Đức Chúa Trời để đức tin của mình không bị lung lay. Tôi đã nhiều lần cố gắng bình tĩnh rồi truyền lại lẽ thật cho mẹ, nhưng chỉ nhận lại sự từ chối; rồi lại trấn tĩnh và bày tỏ tấm lòng chân thành thêm một lần nữa, để rồi lại thấy khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa, cứ thế lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Mỗi lần đối diện với mẹ, tôi có cảm giác như đang đứng trước một bức tường không thể lay chuyển. Nhưng làm sao tôi có thể từ bỏ được? Dù bị tổn thương bởi sự lạnh lùng và những lời như gai nhọn của mẹ, tôi vẫn kiên trì chia sẻ lẽ thật cho mẹ. Đó là bởi tôi vô cùng yêu mẹ và tha thiết mong được cùng mẹ nhận sự cứu rỗi.
Nhưng từ năm ngoái, phản ứng của mẹ đã dần thay đổi. Khi tôi hỏi thăm mẹ rồi nhắc đến Hội Thánh thì mẹ chăm chú lắng nghe, còn phản hồi tích cực khi tôi nói rằng mình tha thiết mong muốn cùng mẹ nhận phước lành Nước Thiên Đàng. Đó chưa phải là tất cả. Sau đó, chính mẹ còn chủ động hỏi sẽ cần phải làm gì nếu đến Hội Thánh. Khoảnh khắc nghe câu nói ấy, tấm lòng tôi trào dâng niềm cảm tạ.
Cuối cùng, tôi đã đến Hội Thánh cùng mẹ. Đó là khoảnh khắc mà tôi từng nghĩ có lẽ sẽ không bao giờ đến trong cuộc đời mình. Sau khi chịu phép Báptêm một cách tin kính, mẹ đã nói với tôi
“Con đã sống thật hạnh phúc, mẹ không hiểu vì sao suốt bao năm qua mẹ lại đối xử khắt khe với con như vậy. Mẹ xin lỗi.”
Khi nhìn mẹ nói rằng mẹ cảm thấy bình an và thực sự hạnh phúc ở Siôn, tôi thấy như thể mẹ đã trở thành người khác. Chứng kiến hình ảnh ấy, tôi cảm thấy những tổn thương bấy lâu nay trong lòng dường như tan chảy như tuyết.
Khi dẫn dắt mẹ đến với vòng tay của Đức Chúa Trời, tôi nhận ra rằng nếu dành trọn tình yêu thương chân thành cho ai đó và kiên trì không từ bỏ linh hồn họ, thì sự chân thành cũng sẽ chạm đến tấm lòng họ. Sự nhận thức này càng trở nên vững chắc hơn khi tôi gặp được một linh hồn quý báu khác.
Hơn 20 năm trước, tôi quen một người chị trong buổi gặp gỡ bạn bè. Vì là đồng hương và có nhiều điểm tương đồng nên chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. Chị luôn chăm sóc tôi như em gái ruột, và tôi vô cùng biết ơn chị về điều đó. Nhưng vì mỗi người đều bận rộn với cuộc sống hằng ngày nên chúng tôi dần mất liên lạc. Tôi vẫn thường nghĩ về chị, nhưng vì không có cách nào để liên lạc, nên chỉ có thể cất nỗi nhớ ấy trong lòng.
Thời gian trôi qua, cho đến một ngày của năm ngoái, tôi nhận được cuộc gọi từ số điện thoại lạ, và ấy chính là chị. Tôi vui mừng khôn xiết và lập tức hẹn gặp chị. Trong khi đang trò chuyện để cập nhật tình hình cuộc sống của nhau, chị đã chia sẻ một điều khiến tôi rất bất ngờ. Chị kể rằng có những người quen chung của cả hai thường nói xấu về đức tin của tôi với chị, và những lần như vậy, chị đều đứng về phía tôi. Tôi vô cùng biết ơn chị, đồng thời cũng muốn nói cho chị biết sự thật về Hội Thánh chúng ta.
Nhưng điều này cũng không phải là việc dễ dàng. Chị sinh ra trong gia đình làm nghề đồng cốt, vốn rất xa cách với Hội Thánh, và chị luôn tỏ ra mạnh mẽ nên tôi thậm chí khó mà mở lời về chủ đề này. Dù vậy, sau cuộc hội ngộ thể như định mệnh, tôi không thể để cơ hội này tuột mất. Sau khi cầu nguyện xin Đức Chúa Trời giúp đỡ, tôi bắt đầu chia sẻ Kinh Thánh với chị, và tôi vô cùng ngạc nhiên trước điều tôi được biết. Ngay từ khi còn nhỏ, chị đã đi hết hội thánh này đến hội thánh khác để tìm kiếm Đức Chúa Trời, thậm chí còn hết lòng với đời sống đức tin đến mức chính chị cũng cho rằng mình quá mù quáng. Nhưng sau khi bị tổn thương bởi thái độ ích kỷ và thực dụng của các mục sư, chị đã không đặt chân đến hội thánh nữa. Tôi lần lượt giải thích từng lẽ thật trong Kinh Thánh cho chị và nhân đó mời chị đến Hội Thánh.
Chị đã vui vẻ nhận lời. Khi xem video giới thiệu Hội Thánh tại Siôn, chị dường như rất ấn tượng trước quy mô của Hội Thánh được thành lập trên khắp thế giới cùng những nụ cười rạng rỡ của các người nhà. Chị cũng trò chuyện thân tình với các người nhà đã nồng nhiệt chào đón mình như thể đã quen biết nhau từ lâu, và thậm chí đã nhận lãnh phước lành sự sống mới. Trong nghi thức Báptêm, chị em ghi nhớ câu Kinh Thánh mà người chăn đã đọc “dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi”, rồi đã chủ động hỏi tôi xem mình nên bắt đầu giữ điều gì trước.
Chị em nói rằng bản thân vô cùng cảm tạ vì đã được Đức Chúa Trời dẫn đến Siôn, nơi có lẽ thật và tình yêu thương, và rằng chị em muốn sống theo lời của Đức Chúa Trời. Quả thật, chị em đã chủ động sắp xếp lịch làm việc bận rộn để gìn giữ các điều răn. Mỗi lần học Kinh Thánh, chị em đều thể hiện sự nhiệt thành chẳng khác nào một sĩ tử đang ôn thi. Chị em thường nói rằng mình còn nhiều thiếu thốn trong đức tin nên đang cố gắng noi theo các người nhà đi trước. Chị em cũng thường chia sẻ với tôi những điều mà chị em nhận biết được trong đời sống đức tin. Đối với tôi, hương khí Siôn ấy còn ngọt ngào hơn cả mật ong. Tôi thật sự không thể tưởng tượng được rằng sẽ có ngày chị em và tôi lại có thể cùng nhau giữ gìn các điều răn của Đức Chúa Trời và tán dương Đức Chúa Trời Êlôhim.
Nếu tôi chỉ nhìn vào hoàn cảnh bên ngoài và dễ dàng từ bỏ những linh hồn mà Đức Chúa Trời đã giao phó cho tôi, thì tôi đã không thể đạt được kết quả nào. Qua việc dẫn dắt những người mình yêu thương, tôi nhận ra rằng để cứu sống một linh hồn thì cần phải có đức tin và sự nhịn nhục để không từ bỏ cho đến cuối cùng. Với tấm lòng thương xót, chân thành trân trọng và yêu thương từng một linh hồn, tôi sẽ chia sẻ tin tức cứu rỗi đến nhiều người hơn nữa, noi theo tấm lòng của Cha Mẹ, Đấng đã yêu thương chúng ta cho đến cuối cùng.