Khi nhìn lại cuộc đời của mẹ tôi, người đã hơn 80 tuổi, tôi đã nghĩ đến từ hy sinh và yêu thương. Suốt cả cuộc đời, mẹ tôi đã hiến thân cho gia đình, và ngay cả bây giờ, mẹ vẫn dành tình yêu thương vô điều kiện cho gia đình và những người xung quanh. Nhờ tình yêu thương của mẹ, tôi không chỉ lớn lên khỏe mạnh mà còn cảm nhận được tình yêu thương của Mẹ trên trời sâu sắc hơn và ngày càng mạnh mẽ hơn.
Tôi không phải là người dễ khóc, nhưng khi tiếp nhận lẽ thật và xem những video về hy sinh của Mẹ trên trời, tôi đã rơi nước mắt. Khi thấy Mẹ trên trời hy sinh vì các con cái, tôi như được nhìn trực tiếp cuộc đời của mẹ tôi. Khi còn nhỏ, tôi từng nghĩ người mẹ nào cũng vậy, nhưng khi chính tôi sinh con và trở thành mẹ, tôi mới nhận ra rằng sự hy sinh của mẹ không phải điều đương nhiên. Khi nhìn lại cuộc đời của mẹ và nghĩ xem làm sao mà mẹ có thể hy sinh đến thế, tôi phần nào hiểu được tình yêu thương của Mẹ trên trời, Đấng đã đến thế gian này và bước đi con đường hy sinh vì chúng ta.
Khi đức tin lớn lên trong Siôn, mỗi khi nhớ đến mẹ, lòng tôi lại càng mong muốn được cùng mẹ, người đã chịu quá nhiều vất vả, được đi vào Nước Thiên Đàng. Vì mẹ luôn ủng hộ tôi, nên tôi nghĩ rằng nếu tôi bày tỏ mong muốn chân thành được cùng nhau hưởng phước lành, mẹ sẽ sẵn lòng làm theo ý muốn của tôi. Nhưng trái với dự đoán, mẹ lại phản đối đức tin của tôi. Đó là vì mẹ đã nghe những lời phỉ báng vô căn cứ về Hội Thánh chúng ta. Có lẽ vì lo lắng cho con cái, mẹ còn không cho tôi nhắc đến Hội Thánh, khiến tôi không khỏi cảm thấy tổn thương.
Dù vậy, tôi vẫn luôn cầu nguyện để mẹ được cứu rỗi, và mỗi khi có cơ hội, tôi đều cố gắng giải tỏa những hiểu lầm của mẹ, đồng thời khuyên mẹ giữ Lễ Vượt Qua. Cuối cùng, Đức Chúa Trời đã đáp lời cầu nguyện của tôi. Chưa đầy 3 năm kể từ khi tôi tiếp nhận lẽ thật, chồng tôi, người vừa mới chịu phép Báptêm, chỉ nói một câu “Mẹ ơi, chúng ta đi thôi”, thế mà mẹ tôi liền đáp “Ừ, đi thôi”, rồi nhận phước lành sự sống mới. Tôi rất ngạc nhiên vì mẹ tôi đã không lay chuyển dù tôi đã cố gắng như vậy suốt thời gian qua. Tôi chỉ có thể giải thích rằng đó là bởi Đức Chúa Trời đã mở cánh cửa tấm lòng của mẹ.
Sau đó, Đức Chúa Trời đã tạo ra những tình huống giúp đức tin của mẹ trở nên vững chắc hơn. Có lần vì hoàn cảnh riêng, mẹ đã đến nhà chúng tôi ở một tháng để chăm sóc các cháu. Khi đưa các con đến Hội Thánh, mẹ tôi cũng bắt đầu cùng các con giữ trọn vẹn các luật lệ, và trong thời gian này, nhờ nhận được nhiều tình yêu thương cả về phần xác lẫn phần linh hồn từ các người nhà Siôn, mẹ bắt đầu xây dựng đức tin vào Đức Chúa Trời. Dù cuộc sống tín ngưỡng là điều hoàn toàn mới với mẹ, mẹ đã sẵn lòng vâng phục theo lời của Đức Chúa Trời mà mình học được với lòng khiêm nhường.
Một ngày của mẹ bắt đầu bằng cầu nguyện lúc 5 giờ sáng. Mẹ cảm tạ Đức Chúa Trời vì đã ban phước lành sự cứu rỗi cho mình vào tuổi xế chiều, và khẩn thiết cầu nguyện cho gia đình mình. Hoạt động chiếm phần lớn thời gian trong ngày của mẹ là nghe video giảng đạo. Khi thấy hình ảnh mẹ chăm chú lắng nghe và nói “Dù có nghe thì cũng sẽ quên ngay thôi, nên nếu nghe nhiều thì chắc mẹ sẽ học được ít nhất một điều”, tôi nhận ra rằng sống gần gũi với lời của Đức Chúa Trời chính là như thế này. Mẹ nói rằng thời gian ở Siôn là hạnh phúc nhất trong tuần, và rất mong chờ ngày Sabát đến. Vào ngày Sabát, khi các người nhà nhờ nghe phát biểu lẽ thật thì dù là chủ đề nào, mẹ cũng sẽ nghe với ánh mắt rạng rỡ. Mẹ nói rằng mẹ rất cảm tạ và vui mừng khi được lắng nghe lời.
Đức Chúa Trời chắc hẳn đã rất đẹp lòng khi thấy hình ảnh trân quý lời của Ngài, sống cuộc đời đức tin vui mừng và trông mong Nước Thiên Đàng. Mùa thu năm ngoái, mẹ đã được ban cho kết trái đẹp đẽ.
Trước khi nhập ngũ, con trai tôi đã làm thêm cùng một người bạn đại học ở gần nhà bà ngoại. Vì người bạn ở xa nhà, không có chỗ ở, nên con trai tôi đã hỏi rằng liệu bạn có thể ở cùng tại nhà bà ngoại không. Mẹ tôi vui vẻ đồng ý, và mẹ tôi, con trai tôi cùng người bạn ấy bắt đầu sống cùng nhau. Mẹ chăm sóc người bạn ấy như cháu ruột, chuẩn bị những bữa ăn đầy tình yêu thương cho bạn mỗi sáng và tối. Mẹ đối xử thoải mái đến mức có lúc tôi đến nhà, thấy cả con trai và người bạn đều thoải mái đến mức tôi không phân biệt được đó là nhà của ai nữa. Khi thấy tình cảm thân thiết giữa bà và cháu như vậy, người bạn đã bày tỏ sự ghen tị và nói “Bà tuyệt quá ạ. Ước gì con cũng có bà như thế này”. Mẹ tôi đã an ủi rằng “Bà là bà của cháu trai bà, và cũng là bà của con”.
Người bạn đã rất cảm động trước tình yêu thương của bà mà từ trước đến nay cậu chưa từng được nhận. Sau đó, cậu bắt đầu tò mò về Hội Thánh mà bạn mình và bà vẫn đi mỗi tuần là nơi như thế nào. Trên thực tế, người bạn này đã không mấy quan tâm ngay cả khi các bạn khác tò mò về việc con trai tôi đều đặn đi Hội Thánh, hay khi con trai tôi cho biết về lẽ thật. Nhưng lần này, cậu đã hỏi con trai tôi trước rằng cậu có thể cùng đến Hội Thánh được không. Sau khi đến Siôn, trong sự chào đón nồng nhiệt của các người nhà, cậu đã học lời của Đức Chúa Trời và được sinh lại thành con cái của Ngài. Anh em nói rằng mình rất yêu mến Hội Thánh, rồi còn cùng con trai tôi dự lễ thờ phượng nữa.
Trước khi nhập ngũ, anh em đã để lại một lá thư cho mẹ tôi:
“Hai tháng qua con đã rất hạnh phúc. Những bữa cơm bà nấu rất ngon, và con thật sự thoải mái như ở nhà mình vậy. Sau khi xuất ngũ, con sẽ hiếu thảo với bà ạ”.
Từng chữ trong lá thư đều chứa đựng lòng biết ơn mà anh em dành cho mẹ tôi. Anh em đang ở trong quân đội vẫn không quên tấm lòng đó, đã liên lạc rằng nhất định sẽ đến thăm mẹ tôi khi được nghỉ phép. Tôi cầu nguyện để anh em hoàn thành nghĩa vụ quân sự an toàn, và trưởng thành thành con cái có đức tin vững vàng, dâng niềm vui lên Đức Chúa Trời.
Như vậy, tình yêu thương và sự chu đáo của mẹ không chỉ dành riêng cho con cái mình. Cho đến 3 năm trước, trước khi phải nghỉ việc vì đau lưng, mẹ vẫn đi làm. Nghe nói ở nơi làm việc, mẹ luôn nhường nhịn và bao dung cho lỗi lầm của người khác. Có lần, tôi đến chỗ làm của mẹ để đưa đồ ăn nhẹ, thì đã được nghe các đồng nghiệp khen mẹ rất nhiều. Chỉ cần nhìn những đồng nghiệp đi ngang qua đều chào đón mẹ nồng nhiệt, tôi có thể hiểu được mẹ đã làm việc như thế nào.
Mẹ cũng rất siêng năng rao truyền tin tức cứu rỗi cho các đồng nghiệp. Mẹ chân thành chia sẻ rằng “Đây là Hội Thánh tốt làm theo Kinh Thánh, nên chúng ta hãy cùng đi Nước Thiên Đàng”, và “Hội Thánh lẽ thật nhất định phải có Mẹ trên trời”. Mỗi khi Hội Thánh chúng ta được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông, mẹ đều chia sẻ với họ. Ngay cả khi các đồng nghiệp không tỏ ra quan tâm đến lẽ thật ngay lập tức, mẹ cũng không nản lòng.
Những nỗ lực ấy đã kết thành trái vào đầu năm nay. Người đồng nghiệp cũ trước đây đã không muốn nghe lẽ thật, cuối cùng cũng đã mở cửa tấm lòng, còn chuẩn bị cả quà để mang đến Siôn, và nhận được phước lành sự sống mới.
Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống đầy tình yêu thương và hy sinh của mẹ tôi vẫn trước sau như một. Mẹ vẫn luôn kiên định ngay cả khi không ai nhận ra, và sự tận tâm của mẹ không hề phai nhạt theo tuổi tác. Mẹ nói rằng phải làm khi còn có thể, nên không ngừng cầu nguyện, học lời và truyền đạo. Với tình yêu thương dành cho tất cả các con của mình, những người cùng giữ đức tin, những người có đức tin yếu đuối, và cả những người vẫn chưa tiếp nhận lẽ thật, mẹ đều chắp hai tay tha thiết cầu nguyện. Mẹ cầu mong các con được khỏe mạnh, con đường phía trước được bình an thuận lợi, và tất cả đều được dẫn dắt đến Siôn, là nơi có sự cứu rỗi... Có vẻ như ngay cả tấm lòng của chị gái tôi, người trước đây không mấy thiện cảm với Hội Thánh, cũng đang dần được mở ra nhờ cầu nguyện của mẹ. Mỗi khi gặp chuyện khó khăn, dù không tin Đức Chúa Trời, chị vẫn nhờ mẹ cầu nguyện cho mình. Tôi tin rằng ngày mà lời cầu nguyện của mẹ được hồi đáp sẽ đến mau chóng.
Giống như tôi đã nhận ra tình yêu thương của Mẹ trên trời qua tình yêu thương và hy sinh của mẹ, mẹ nói rằng mẹ đã nhận ra tình yêu thương của Mẹ trên trời thông qua tấm lòng mà mình dành cho con cái. Mẹ thường nghĩ “Chắc hẳn Mẹ phần linh hồn cũng cảm thấy như vậy khi nhìn các con cái của Ngài. Tôi cũng như vậy, cầu nguyện cho 3 đứa con và gia đình của chúng, nhưng Mẹ cầu nguyện cho các con cái trên khắp thế giới và dẫn dắt Tin Lành, sẽ vất vả biết bao đây?”.
Tôi rất hạnh phúc khi được sinh ra là con gái của mẹ, người đầy tình yêu thương và luôn khao khát Đức Chúa Trời. Ngay cả khi tôi gặp khó khăn với nhiều chuyện trong cuộc sống, mẹ vẫn luôn cho tôi mọi điều tôi cần và trở thành nguồn sức mạnh cho tôi cả về phần xác lẫn phần linh hồn. Khoảnh khắc mệt mỏi sau khi trải qua một ngày dài, việc nhận được tin nhắn của mẹ “Hyeon A à, con qua ăn tối không?” khiến tôi hết mệt mỏi và tràn đầy năng lượng. Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời Êlôhim đã ban phước để mẹ luôn khỏe mạnh và cùng tôi bước đi trên con đường đức tin.
Giống như mẹ đã âm thầm hy sinh và trở thành chỗ dựa cho các con, tôi cũng muốn trở thành nguồn sức mạnh cho mẹ. Cũng như mẹ vẫn luôn cầu nguyện, tôi tha thiết mong rằng cả gia đình chúng tôi sẽ đoàn tụ trong Siôn, tận hưởng hạnh phúc thật sự và cùng nhau đi vào Nước Thiên Đàng. Cho đến ngày ấy, tôi sẽ đồng một tấm lòng với mẹ, rao truyền Tin Lành cho gia đình, người thân và hàng xóm của chúng tôi bằng tình yêu thương.