Khi các con tôi còn nhỏ, bố chồng tôi bị bệnh nặng phải nằm viện, sau đó mới xuất viện. Tôi thực sự bàng hoàng khi thấy vẻ ngoài tiều tụy của ông. Với hy vọng giúp ông hồi phục sức khỏe, chị chồng tôi đã tìm mua và mang về được con lươn quý. Theo lời mẹ chồng dặn, tôi cho lươn vào chiếc nồi lớn, đặt lên bếp và ninh trong vài giờ. Vốn chỉ sống ở đất liền cho đến lúc đó nên tôi chưa từng ăn lươn. Tôi không biết phải chế biến món này ra sao, hay thậm chí là ăn như thế nào.
Một lúc sau, mẹ chồng bảo đã đến lúc vớt lươn ra, nên tôi đặt cái rổ vào bồn rửa và đổ nước luộc lươn vào đó. Ngay khoảnh khắc ấy, mẹ chồng vốn đi lại khá khó khăn, bỗng giật mình, bật dậy đầy hốt hoảng và vội vàng chạy về phía tôi. Bà dùng tay trần, cố gắng một cách tuyệt vọng để vớt lại phần nước dùng lươn nóng hổi đang chảy xuống cống. Đến lúc ấy, tôi mới nhận ra có vẻ mình đã làm sai điều gì đó rồi. Nhưng đã quá muộn rồi, thiệt hại đã xảy ra, có tiếc nuối cũng chẳng ích gì, vì phần nước hầm lươn đã bị đổ mất. Con lươn đã được ninh suốt nhiều giờ để tạo ra nước dùng trắng đục, đậm đà, giúp bố chồng tôi bồi bổ sức khỏe. Nhưng vì thiếu kinh nghiệm bếp núc, tôi đã đinh ninh rằng chỉ ăn thịt lươn, còn phần nước hầm thì có thể bỏ đi.
“Phải làm sao đây? Phải làm gì đây?”
Tôi không biết phải làm gì nên chỉ đứng giậm chân. Tôi đã phạm sai lầm nghiêm trọng, đáng lẽ phải nghe lời mắng mỏ, nhưng bố mẹ chồng tôi không những không tức giận mà còn chẳng trách móc gì. Thay vào đó, họ đã an ủi khi thấy tôi bối rối.
“Ôi, không sao đâu. Đừng nói gì với chị con nhé.”
Câu chuyện đã khép lại ngay trong hôm ấy, ngay tại khoảnh khắc đó. Cho đến bây giờ, đó vẫn là bí mật chỉ mình tôi và bố mẹ chồng quá cố biết. Khi nhớ lại ngày hôm đó, tấm lòng tôi lại cảm thấy có lỗi với chị chồng, người đã mua lươn đắt tiền trong hoàn cảnh còn khó khăn về tài chính; với mẹ chồng, người đã dành hàng giờ để chăm chút nồi nước hầm lươn; và với bố chồng, người lẽ ra cần tập trung hồi phục sức khỏe, vậy mà lại phải bận lòng vì chuyện ấy. Khi nghĩ từ góc độ của mẹ chồng, có lẽ bà đã tức giận đến mức dù có trách mắng cô con dâu còn non nớt mà đổ đi nước hầm quý dùng để bồi bổ sức khỏe cho bố chồng đang đau ốm, suốt mấy ngày cũng không đủ. Nếu chị chồng mà biết chuyện, có lẽ chị cũng sẽ trách tôi.
Sự chu đáo của bố mẹ chồng tôi, những người đã lặng lẽ bỏ qua lỗi lầm và trấn an rằng mọi chuyện đều ổn, để không làm tổn thương tấm lòng của nàng dâu trẻ còn lóng ngóng, vẫn luôn sưởi ấm tấm lòng tôi dù đã hơn 20 năm trôi qua. Tình yêu thương ấy đã trở thành nền tảng, giúp tôi cũng bao dung hơn trước những lỗi lầm của người khác. Tôi cũng bắt đầu nghĩ đến cảm xúc và hoàn cảnh của đối phương trước, thay vì tâm trạng và hoàn cảnh của mình do tình huống đó gây ra. Vì chính tôi từng rơi vào hoàn cảnh tương tự nên tôi nghĩ người khác cũng có thể như vậy.
Tôi nhớ đến hình ảnh của Mẹ trên trời, Đấng không trách móc những lỗi lầm của các con cái. Ngài thương xót cho các con cái đang sống cuộc đời mệt mỏi vì gánh nặng tội lỗi, và ngay cả khi họ vấp ngã hay lầm lỡ, Ngài vẫn dang tay ôm lấy họ bằng tình yêu thương vô bờ bến, giống như đang dịu dàng nhắn nhủ “Vì là cuộc đời con người nên có thể như vậy”. Chính tình yêu thương ấy là lý do khiến chúng ta có thể cười ở Siôn mỗi ngày. Tôi cũng muốn dùng những lời nói ấm áp, bao dung cho lỗi lầm của người khác để truyền tải tình yêu thương và nụ cười đến nhiều người.