Từ trước đến giờ, tôi vẫn nghĩ rằng với tư cách là người mẹ, tôi là người duy nhất lo liệu mọi việc trong nhà. Thế nhưng, trong nhà chúng tôi lại có một cô Tấm nhỏ.
“Mẹ ơi, cái thứ màu vàng dính trên bát này là gì thế ạ? Có phải là lòng đỏ trứng gà khô lại không ạ? Chắc là bát chưa được ngâm đủ lâu rồi.”
Con cả kiểm tra đĩa và bát đựng canh úp trên giá phơi bát đĩa rồi nói tiếp.
“Hình như dầu mỡ trên đĩa vẫn chưa được sạch, còn bát canh cũng vẫn dính gì đó nữa ạ.”
Ngạc nhiên, tôi đứng dậy và đi vào bếp. Quả nhiên, đúng như lời con nói, không thứ nào trong số bát, đĩa hay chảo rán có cảm giác sạch bong kin kít cả. Chúng đều nhờn nhờn, và dấu vết thức ăn vẫn còn sót lại chỗ này chỗ kia. Là người rửa bát bằng nước nóng bốc hơi ngay cả giữa mùa hè, tôi không thể hiểu nổi tình huống này, bèn nhìn sang chồng. Như thể muốn chứng minh mình vô tội, chồng tôi nhắm mắt, lắc đầu và dùng hai tay tạo thành dấu X lớn trước ngực. Đi ngang qua con cả đã phát hiện ra đống bát đĩa và con thứ hai đang đọc sách, ánh mắt tôi dừng lại ở con gái út đang làm bài tập về nhà trên bàn ăn. Tôi thấy con liên tục dùng chân trái cọ lên chân phải, rồi lại dùng chân phải cọ lên chân trái dưới gầm bàn ăn.
Dù không nói ra thì tôi cũng có thể biết. Chính con gái út, đứa trẻ luôn tò mò xem tôi đang làm gì và nhớ tôi ngay cả khi chúng tôi đang cùng ở nhà, đã lén rửa bát giúp tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi bật cười, đồng thời nỗi cảm động dịu dàng cũng dâng lên từ tận sâu trong lòng. Tôi nói với các con rằng không phải mẹ lúc nào cũng hoàn hảo, mẹ cũng là con người nên cũng có thể mắc lỗi, rồi bắt đầu rửa bát. Ngày hôm đó, tôi đã không nói gì với con út cả.
Mấy ngày sau, vào lúc chập tối, tôi chuẩn bị bữa ăn xong thì ngủ quên mất. Khi thức dậy và đi vào bếp, tôi thấy toàn bộ bát đĩa trong bồn rửa đã được rửa sạch. Khi chạm vào những chiếc bát úp trên giá phơi, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm. Có lẽ con út cũng đã “tiến bộ” và rửa bát bằng nước nóng. Khi tôi lật bát đĩa lại, chúng sạch hơn nhiều so với trước, nhưng trên những chiếc nồi lớn và những chiếc bát to, vẫn còn sót lại vết bẩn chỗ này chỗ kia. Không muốn làm tổn thương tấm lòng của con, tôi lặng lẽ tráng lại một lần nữa. Sau đó, tôi vào phòng của con út.
“Si Yun à, hình như nhà mình có cô Tấm thì phải. Trong lúc mẹ mệt và ngủ một lát, chẳng biết ai đã rửa sạch hết bát đĩa cho mẹ rồi.”
Khác với mọi ngày, con không nhìn vào mặt tôi mà chỉ nhìn vào quyển vở đang làm bài tập rồi nói:
“Chắc là ai đó đã làm giúp mẹ rồi ạ. Nếu một mình mẹ làm hết việc nhà rồi rửa bát nữa thì vai sẽ đau đó ạ.”
Dáng vẻ giả vờ không biết gì ấy đáng yêu đến mức tôi cù lét con rồi ôm con thật chặt.
“Hóa ra là vậy. Cô Tấm Si Yun của mẹ, cảm ơn con thật nhiều nhé.”
Được thêm sức bởi lời khen của tôi, sau đó, con út vẫn thường lén rửa bát giúp tôi. Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, chồng tôi vừa thấy con đáng khen, nhưng cũng vừa lo lắng rằng việc phải tìm những chiếc bát đĩa chưa sạch để rửa lại lần thứ hai thì sẽ phiền phức, và lượng nước rửa bát còn sót lại trên bát đĩa có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của các con. Nghe chồng nói rằng hãy giải thích nhẹ nhàng để con thôi không rửa bát nữa, tôi đã băn khoăn suy nghĩ.
Một ngày nọ, khi các thành viên trong nhà đều đang ở phòng riêng của mình, tôi tình cờ thấy con út đang lặng lẽ rửa bát trong bếp. Con đứng trước bồn rửa bát cao đến ngang ngực, cẩn thận rửa từng chiếc bát một bằng miếng rửa bát. Có lẽ vì phải dùng sức, con vừa chăm chỉ rửa bát vừa mím môi. Nhìn dáng vẻ ấy, tôi có thể cảm nhận được tình yêu thương và sự quan tâm dành cho mẹ và gia đình ẩn sau hành động của con. Lòng tôi tràn ngập sự yêu thương và biết ơn. Con thật quá đỗi đáng quý, chu đáo và dễ thương.
Chẳng phải tấm lòng của Cha Mẹ trên trời dõi theo chúng ta cũng giống thế này sao? Đức Chúa Trời đã giao phó cho các con cái Tin Lành Nước Thiên Đàng, việc mà Ngài có thể hoàn thành chỉ bằng một lời phán, rồi Ngài dõi theo và giúp đỡ chúng ta. Tôi đã phần nào đong đếm được tấm lòng của Ngài mong muốn các con cái được nhận phước lành. Cha Mẹ trên trời thấy đau buồn vì những người vẫn chưa nhận biết tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Đồng thời, Ngài cũng ân cần dõi theo sự trưởng thành của các con cái, những người dù đôi khi vấp ngã nhưng biết ăn năn, trở lại và tiếp tục lớn lên trong đức tin. Để báo đáp dù chỉ một chút tình yêu thương ấy của Đức Chúa Trời Êlôhim, Đấng đã hy sinh vì các con cái cho đến ngày chúng ta trở về quê hương trên trời, tôi sẽ trở thành con cái rao truyền hương khí Siôn ra khắp thế giới.