Tin Lành Nước Thiên Đàng được truyền khắp thế gian
Tấm lòng trân trọng một linh hồn
thg 6 202623463
Cỡ chữ
Heo In Seok / Hàn Quốc
Nửa cuối năm ngoái, tôi đã đi truyền giáo tại Addis Ababa, Ethiopia trong bốn tháng. Ethiopia sử dụng ngôn ngữ riêng là tiếng Amhara. Vì đây là lần đầu tiên tôi đến châu Phi, lại thêm ngôn ngữ xa lạ nên tôi đã lo lắng nhiều trước khi xuất cảnh. Tôi tha thiết cầu nguyện để chúng tôi tìm thấy các người nhà mà sẽ trở thành trụ cột của Hội Thánh bản xứ, và quyết tâm chỉ trông cậy vào Cha Mẹ trên trời để dạn dĩ rao truyền về lẽ thật giao ước mới.
44 phần trăm dân số Ethiopia theo Chính thống giáo Ethiopia. Đó là tôn giáo xa lạ đối với tôi, nhưng vì họ vẫn tin Đức Chúa Trời và Kinh Thánh nên tôi đã nghĩ rằng chỉ cần cho họ xem lời Kinh Thánh thì họ sẽ nói “Amen” và tiếp nhận Tin Lành. Tuy nhiên, thực tế thì đã khác. Một số người rất tự hào về tôn giáo vốn có của mình mà từ chối thay đổi quan điểm, dù cho lẽ thật có được rao truyền rõ ràng đến đâu đi chăng nữa. Ngay cả khi chúng tôi yêu cầu họ chứng minh chủ trương ấy bằng Kinh Thánh, họ lại chỉ càng lớn tiếng khẳng định ý kiến của bản thân mà thôi.
Trước hình ảnh ấy, tôi cảm thấy thật bức bối, rồi chợt nhớ đến lời rằng phải mang lấy tấm lòng thương xót từng một linh hồn để truyền đạo. Tôi thấy xót xa cho những người chỉ tin một cách mù quáng mà không thể nhìn nhận đúng đắn về Kinh Thánh, cuốn sách Đức Chúa Trời ban cho vì sự cứu rỗi. Tôi đã suy nghĩ và quyết tâm sẽ cho biết về giao ước một cách đúng đắn mà không bỏ sót dù chỉ một người. Khi kết thúc hoạt động và trở về chỗ ở, tôi sắp xếp lại những câu tiếng Amhara mà mình còn thiếu sót, rồi hỏi các người nhà bản xứ và luyện tập lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhờ ân huệ của Cha Mẹ, tôi cảm nhận được năng lực tiếng Amhara của mình ngày càng tiến bộ, và tôi có thể giải thích lẽ thật một cách sâu sắc hơn so với lần đầu tiên đến đây. Khi tôi giải thích từng điều một trong Kinh Thánh cho những người vốn rất khó tiếp nhận lẽ thật, không biết từ lúc nào mà họ đã lặng lẽ nghiêng tai lắng nghe.
Khi những người đã gặp gỡ nhiều lần và học Kinh Thánh dần dần tiếp nhận Đức Chúa Trời Êlôhim, tôi đã nghĩ rằng từ giờ mọi con đường đều sẽ thuận lợi. Nhưng không lâu sau, một khó khăn khác lại xuất hiện. Đó là việc những người nhà mới cảm thấy khó tiếp nhận Đấng Christ đến trong xác thịt. Tôi nghĩ mình đã cho biết đầy đủ về lời tiên tri của Kinh Thánh và sự ứng nghiệm, nhưng có người sau khi nghe những tin tức vô căn cứ từ xung quanh thì đóng chặt cánh cửa tấm lòng, hoặc đột ngột cắt đứt liên lạc. Nhìn hình ảnh các người nhà quý báu khó khăn lắm mới tìm được như thế này lại ngừng bước chân hướng đến Siôn vì không thể nhận biết Đức Chúa Trời, tấm lòng tôi đau đớn đến mức chỉ biết không ngừng rơi nước mắt.
Phải đến lúc đó, tôi mới có thể cảm nhận được dù chỉ một chút tâm tình của Cha Mẹ. Tôi đã nghĩ đến sự tha thiết của Cha Mẹ khi Ngài không quản ngại bước đi cả trên con đường núi lẫn con đường đá và rao truyền lời để tìm kiếm dù chỉ một con cái; tấm lòng lo lắng rằng biết đâu các con cái tìm về như thế lại sẽ bị cám dỗ bởi sự giả dối; và nỗi xót xa hướng về những con cái đang dần rời xa vòng tay của Ngài... Khi đong đếm tấm lòng của Cha Mẹ trên trời, trong đầu tôi chỉ mãi quanh quẩn một lời “Con thật xin lỗi”. Tôi cảm thấy dường như những anh em, chị em quý báu ấy đã rời đi vì tôi đã không quan tâm đến họ nhiều hơn, và không thể cho họ ăn lương thực lời đúng giờ. Tôi quyết tâm từ nay sẽ không để bất cứ linh hồn nào phải cô đơn nữa, mà sẽ chăm sóc họ bằng tình yêu thương chân thành và giúp họ luôn sống trong lời.
Vừa đúng vào Tuần lễ cầu nguyện Đại Lễ Chuộc Tội nên mỗi ngày, tôi đã dâng lên những lời cầu nguyện ăn năn về những thiếu sót của bản thân trong thời gian qua. Trong thời gian Lễ Lều Tạm, tôi cầu khẩn xin Ngài hầu cho tìm được linh hồn tin và đi theo Đấng Christ Tái Lâm một cách trọn vẹn. Sau khi nghe lời rằng “Chỉ cần tin rằng mình đã nhận lãnh Đức Thánh Linh và rao truyền thì mọi sự đều sẽ được thành”, tôi đã bùng cháy nhiệt huyết và rao truyền Tin Lành dạn dĩ hơn nữa.
Tôi cũng dành nhiều sự quan tâm hơn cho việc chăm sóc các người nhà mới mà chúng tôi đã tìm thấy. Tôi đã luyện tập trước cách tìm câu Kinh Thánh tiếng Amhara để trong giờ thờ phượng có thể ngồi bên cạnh và giúp đỡ những người nhà vẫn chưa quen tìm câu Kinh Thánh. Chúng tôi đã cùng nhau học hát từng câu một trong Bài Ca Mới tiếng Amhara, và trước khi các người nhà ra về, tôi nhất định phải chia sẻ với họ dù chỉ một câu trong lời Kinh Thánh. Vào ngày thường, tôi thường xuyên hỏi thăm họ qua tin nhắn hoặc gọi điện thoại. Dần dần, số lần các người nhà mới bước chân đến Siôn ngày càng nhiều hơn, và những linh hồn đã học lẽ thật trong thời gian dài cuối cùng cũng sanh lại thành con cái của Đức Chúa Trời.
Trong số đó có anh em Getachew. Anh em đã tìm hiểu lẽ thật trong khoảng hai tháng, dù thậm chí từng nhận chức phận ở Chính thống giáo Ethiopia, nhưng ngay khi nghe rằng thập tự giá là hình tượng, anh em đã vứt bỏ thập tự giá mà mình đang mang ngay lập tức. Anh em là người vâng phục lời đến mức ấy. Trong lúc tôi mong mỏi rằng anh em nhất định sẽ phân biệt lẽ thật cách trọn vẹn và nhận lãnh phước lành từ Đức Chúa Trời thì bỗng nhiên, gia đình anh em xảy ra việc lớn. Trong suốt hơn một tháng, chúng tôi đã chỉ có thể liên lạc qua lại với nhau bằng tin nhắn hoặc cuộc gọi.
Vào giờ ăn trưa của ngày Sabát nọ, có ai đó đã tìm đến Hội Thánh và gõ cửa. Đó chính là anh em. Chúng tôi vui mừng chào đón anh em và trò chuyện cùng nhau, rồi tôi nhận ra rằng anh em vẫn ghi nhớ và hoàn toàn tin mọi lẽ thật mà mình đã học cho đến lúc đó. Tôi đã cho anh em biết sự thật rằng Đấng An Xang Hồng là Đức Chúa Jêsus Tái Lâm đã xuất hiện theo lời tiên tri của Kinh Thánh. Sau khi nhận biết lời, anh em đã sanh lại thành con cái của Đức Chúa Trời ngay trong hôm ấy. Từ đó trở đi, anh em đều đặn đến Hội Thánh mỗi tuần, dò xem các lời tiên tri của Kinh Thánh và dần dần xây dựng đức tin vững chắc vào Đấng Christ An Xang Hồng.
Một linh hồn khác là anh em Abebe, người làm công việc lao động vất vả để chu cấp cho gia đình. Từ ngày đầu tiên nghe lẽ thật, hầu như mỗi ngày, anh em đều tận dụng giờ nghỉ trưa hoặc khoảng thời gian rảnh hiếm hoi để học Kinh Thánh. Khi tôi mời anh em đến thờ phượng ngày Sabát và hỏi rằng công việc mệt mỏi như vậy liệu anh em có sao không, thì anh em đã trả lời như sau.
“Nơi này có sự sống nên đương nhiên tôi sẽ đến để dâng thờ phượng, dẫu có mệt mỏi đến đâu.”
He replied, “There is life here. Even if I’m tired, of course I will come to worship.”
Trông thấy linh hồn này đang vui mừng tiếp nhận lời nước sự sống của Đức Chúa Trời, tôi tha thiết cầu nguyện rằng anh em nhất định sẽ ở trong ân huệ của Ngài. Đúng như lời hứa, anh em đã dâng lễ thờ phượng buổi tối ngày Sabát và vui mừng tiếp nhận danh mới của Đức Chúa Jêsus là Đấng Cứu Chúa.
Sau đó, khi nhìn các anh em tiếp tục dò xem lời và giữ luật lệ, tôi thật sự cảm tạ và vui mừng trước công việc của Đức Thánh Linh đang được thực hiện ngay trước mắt mình. Ngay cả tại Ethiopia xa xôi, chắc chắn cũng có các thành viên vô cùng quý giá của gia đình trên trời. Thông qua kinh nghiệm truyền giáo tại Ethiopia, tôi đã nhận thức được rằng khi Cha Mẹ đến trái đất này và dẫn dắt Hội Thánh của Đức Chúa Trời vào thời kỳ đầu, chắc hẳn Ngài đã lo lắng đến cháy lòng và nhọc nhằn biết bao. Cuối cùng, tôi đã hiểu lý do Ngài ban cho chúng ta sự dạy dỗ rằng phải trân quý một linh hồn và dẫn dắt họ bằng tình yêu thương. Đó là bởi Đức Chúa Trời đối đãi cách quý trọng từng một người trong chúng ta đến như vậy và dốc hết cả tấm lòng để yêu thương chúng ta. Tôi sẽ không bao giờ quên tình yêu thương ấy. Tôi sẽ trở thành con cái thực tiễn tình yêu thương và sự hy sinh theo tấm gương của Đức Chúa Trời, chăm sóc họ bằng sự quan tâm, cầu nguyện và lời để không một ai trong Siôn cảm thấy cô đơn.