Sức mạnh tình yêu thương của Mẹ làm ứng nghiệm lời tiên tri
thg 2 20261194361
Cỡ chữ
Janet Iyer / Ấn Độ
Ấn Độ là vùng đất của hàng trăm ngôn ngữ, và các thần thì còn nhiều hơn thế nữa. Trong số đó, tôi lớn lên trong gia đình Thiên chúa giáo, và niềm tin của tôi vẫn không hề thay đổi trong suốt thời gian tôi trưởng thành. Trong vô số tôn giáo và các vị thần, tôi không tìm thấy tình yêu thương nào lớn hơn tình yêu thương của Đấng Christ, Đấng đã hy sinh chính Ngài trên thập tự giá vì nhân loại. Được cảm động sâu sắc trước tình yêu thương ấy, tôi hết lòng tin Đức Chúa Trời và sống đời sống đức tin sốt sắng trong khi xác tín rằng duy chỉ nơi đây mới có sự cứu rỗi. Sau khi hoàn thành chương trình giáo dục Kinh Thánh trong hai năm và được nhận sứ mệnh truyền đạo, việc rao truyền lời đã trở thành một phần trong đời sống hằng ngày của tôi, ở mỗi cộng đồng mà tôi tham gia.
Tuy nhiên, càng học giáo lý của hội thánh, tôi càng nhận ra có những lời dạy mâu thuẫn với Kinh Thánh. Đức Chúa Trời đã phán rõ ràng rằng không được dựng nên hình tượng và cũng không được thờ lạy hình tượng, vậy mà có rất nhiều tượng trong thánh đường. Tôi cũng tự hỏi vì sao Lễ Tiệc Thánh mà Đức Chúa Jêsus đã giữ chỉ vào đêm trước khi chịu khổ nạn trên thập tự giá, lại được cử hành hằng tuần. Khi tôi đưa ra những thắc mắc này với các lãnh đạo hội thánh, tôi đã chỉ nhận được những lời giải thích giống như biện minh thay vì câu trả lời rõ ràng và thuyết phục.
Điều đó khiến tôi tự hỏi một cách nghiêm túc: “Liệu có thể nhận được sự cứu rỗi mà không làm theo lời Đức Chúa Trời hay không?”
Chẳng bao lâu, sự nghi ngờ đã dần nhường chỗ cho sự lo lắng. Tôi bắt đầu sợ rằng bấy lâu nay mình có thể đã chạy theo hướng ngược lại với Nước Thiên Đàng. Vì sự trông mong duy nhất của tôi là được vào Nước Thiên Đàng, nên tôi quyết tâm tìm kiếm lẽ thật xác tín thực tiễn đúng theo Kinh Thánh. Tôi đã đi từ hội thánh này đến hội thánh khác bằng sự khẩn thiết, song, những câu hỏi ấy vẫn chưa được giải đáp.
Cuối cùng, tôi chỉ còn cách duy nhất là cầu nguyện. Ngày qua ngày, tôi khẩn thiết cầu xin Đức Chúa Trời cứu linh hồn mình. Một ngày kia, tôi gặp một người đang rao truyền lời Đức Chúa Trời. Cụm từ “lời Đức Chúa Trời” ngay lập tức thu hút sự chú ý của tôi. Chỉ sau này tôi mới biết vị ấy là người Hàn Quốc. Mở Kinh Thánh ra, vị ấy giải thích rằng cần phải giữ ngày Sabát và Lễ Vượt Qua. Bởi đó là những điều được ghi chép rõ ràng trong Kinh Thánh nên tôi không thể không tin. Sau khi học lời thêm vài lần nữa, tôi tin chắc rằng có lẽ thật trong Hội Thánh mà vị ấy đang đi, và quyết định trở thành thánh đồ Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Dù đó chỉ là Hội Thánh tại gia nhỏ bé, nhưng tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên đến đó. Khi hai thánh đồ dâng tán dương Bài Ca Mới, dù không thể giải thích vì sao, nhưng tôi đã cảm nhận đây thật sự là Hội Thánh lớn.
Một tuần sau, tôi được học về Đấng Christ Tái Lâm. Thế nhưng họ nói rằng Đấng Christ Tái Lâm đã đến Hàn Quốc. Điều này vừa lạ lẫm vừa xa vời đối với tôi, như chính khoảng cách giữa Ấn Độ và Hàn Quốc vậy; thế nên tôi càng cảm thấy khó tiếp nhận. Dù cảm thấy đây là Hội Thánh lẽ thật, nhưng lòng tôi đầy giằng xé, không biết phải quyết định thế nào. Ngày Sabát hôm đó, thay vì đến dự lễ thờ phượng, tôi đã ở nhà cầu nguyện một mình. Tôi đã khẩn thiết cầu xin tìm được Đức Chúa Trời chân thật
Khi ngày Thứ Hai đến, tôi biết mình không thể trì hoãn quyết định thêm nữa. Trong lúc đi làm việc gần đó, chân tôi đã tự nhiên bước về phía Hội Thánh. Tôi đã cầu xin một dấu hiệu. Nếu không có ai ở đó, tôi sẽ không vào Hội Thánh, nhưng nếu có người ở đó, cả đời này tôi sẽ không bao giờ rời bỏ Hội Thánh ấy. Nhìn lại, tôi nhận ra lời cầu nguyện đó thật nông cạn và đầy sự tự cho mình là đúng. Thực ra, tôi đã biết rằng vào giờ đó sẽ không có ai ở Hội Thánh, và trong thâm tâm, tôi gần như đã đưa ra quyết định rồi.
Thế nhưng khi tôi gõ cửa với tâm trạng hồi hộp, hai người nhà đã mở cửa và chào đón tôi. Khi tôi đang bối rối không biết phải làm sao, hai người nhà đã cho tôi biết về sự tồn tại của Đức Chúa Trời Mẹ. Tôi đã không thể giấu nổi sự ngạc nhiên trước lẽ thật quá đỗi rõ ràng mà tôi chưa từng nghe ở bất cứ đâu. Tôi hiểu được rằng Đức Chúa Trời An Xang Hồng, Đấng đã bày tỏ sự mầu nhiệm cuối cùng của Kinh Thánh, chính là Chồi của vua Đavít và là Cha của linh hồn mình. Sau khi xác tín thông qua lời tiên tri Kinh Thánh rằng Đấng Christ Tái Lâm sẽ đến phương Đông, mọi nghi ngờ của tôi đều tan biến.
Từ ngày đó, tôi chưa từng rời xa Siôn. Khi ấy, Hội Thánh cách nhà tôi khoảng một giờ đi bộ. Xét rằng trên toàn Ấn Độ chỉ có hai Hội Thánh vào thời điểm đó, vậy mà một Hội Thánh lại ở rất gần tôi, và trong vô số người, các thánh đồ ấy lại rao truyền Tin Lành cho tôi, nên tôi cảm thấy đây thật là một việc kỳ tích. Mỗi khi tôi cầu nguyện tại Siôn rồi mở mắt ra, tôi chỉ thấy hai hoặc ba thánh đồ, nhưng rõ ràng đây chính là thành của lẽ thật và là vòng tay ấm áp của Đức Chúa Trời. Ngày mà tôi đã khẩn thiết cầu nguyện, bước đến Hội Thánh và gõ cửa ấy đã thay đổi vận mệnh của tôi mãi mãi. Từ đó về sau, mỗi khi gặp những người chưa thể tiếp nhận lẽ thật, tôi lại nhớ đến chính mình ngày trước và càng sốt sắng truyền đạo hơn nữa.
Dẫn dắt dù chỉ một linh hồn thôi cũng không hề dễ dàng. Tại Ấn Độ, sự hầu việc các thần đã ăn sâu vào đời sống hằng ngày. Ngay cả khi một người đã xác tín vào lẽ thật, thì việc thay đổi niềm tin và tập tục đã gắn bó suốt cả đời cũng không phải điều dễ dàng. Dẫu vậy, nhờ ân huệ của Đức Chúa Trời mà tôi đã có thể đến với Siôn. Tin rằng nếu điều này đã xảy ra với tôi thì cũng có thể xảy ra với người khác, nên tôi tiếp tục rao truyền Tin Lành. Tôi tin rằng tất cả các người nhà Ấn Độ cũng đều có cùng một tấm lòng như vậy. Bất chấp khổ nạn và thử thách, chúng tôi cứ hiến thân và vững tin rằng sự cứu rỗi chỉ tồn tại trong Đức Chúa Trời Êlôhim.
Giờ đây, đã hơn 20 năm trôi qua và Tin Lành đã truyền bá ra khắp hầu hết các vùng của Ấn Độ. Siôn ban đầu chỉ có hai địa điểm, nay đã phát triển thành hàng trăm, và tôi còn không biết có bao nhiêu ngôn ngữ được sử dụng ở Siôn nữa. Mỗi khi thấy các thánh đồ đến từ những nền văn hóa và bối cảnh khác nhau hiệp làm một, tôi có thể cảm nhận sự ứng nghiệm của lời tiên tri rằng “Hãy ngước mắt lên xung quanh ngươi, và nhìn xem: họ nhóm lại hết thảy, và đến cùng ngươi” (Êsai 60:4). Lời tiên tri mà trước đây tôi chỉ hiểu trên mặt chữ nay đã trở nên sống động ngay trước mắt, khi Mẹ trên trời dẫn dắt bằng tình yêu thương và dạy chúng ta sống trong khi thực tiễn tình yêu thương ấy.
Khi tôi đến thăm Hàn Quốc và gặp gỡ các người nhà từ nhiều quốc gia, tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn rằng nước sự sống từ Mẹ đã tuôn chảy đến mọi ngóc ngách trên thế giới. Mỗi khi nghĩ đến Mẹ trên trời, Đấng đã cày xới thửa ruộng Tin Lành qua vô số gian khổ suốt bao nhiêu năm, tấm lòng tôi vô cùng xót xa và đầy tràn sự cảm tạ. Dù là Đức Chúa Trời, Mẹ vẫn chịu đựng sự mệt mỏi của thân thể xác thịt như chúng ta, gánh chịu hết thảy vì các con cái, không ngừng làm ứng nghiệm mọi lời tiên tri mà không hề nghỉ ngơi. Tôi chỉ có thể dâng lên cảm tạ tình yêu thương vô hạn ấy của Ngài mà thôi.
Ngay cả hôm nay, chúng ta vẫn đang sống và mỉm cười trong tình yêu thương ấy. Tôi muốn cho biết nhiều hơn nữa về tình yêu thương mà tôi đã nhận được. Mong cho nhiều người có thể ngụ trong tình yêu thương của Cha Mẹ trên trời bằng mọi giá, cùng trải nghiệm niềm hạnh phúc trọn vẹn và phước lành như tôi đã nhận lãnh. Cha Mẹ thật sự là đường đi, là lẽ thật và là sự sống. Mỗi khi tôi gặp thử thách trên con đường đức tin, tôi đã dâng cầu nguyện lên Mẹ và tìm kiếm sự giúp đỡ từ Mẹ. Dù trong lúc mạnh mẽ hay yếu đuối, tôi đều không muốn rời xa Nước Thiên Đàng bằng mọi giá. Tôi biết rằng hôm nay tôi còn ở đây là chính nhờ Cha Mẹ đã nhậm lời cầu nguyện và nắm chặt lấy tôi.
Noi theo gương của Mẹ, tôi quyết tâm thực tiễn tình yêu thương biết cho đi và hết lòng hiến thân vì sự cứu rỗi của từng linh hồn. Như Mẹ đã luôn nắm lấy tôi, tôi cũng sẽ nắm tay gia đình trên trời của chúng ta trong tình yêu thương của Mẹ. Bằng hết lòng hết sức, tôi sẽ đồng hành cùng họ cho đến khi đạt đến quê hương trên trời.