Bố tôi hài hước, mẹ tôi vừa giữ vai trò trung tâm trong gia đình vừa như một người bạn, còn tôi đảm nhiệm những tràng cười lớn. Chúng tôi là gia đình luôn tràn ngập tiếng cười. Tuy hòa thuận, nhưng gia đình chúng tôi có một bài toán không thể giải quyết. Đó chính là “giao tiếp”. Đặc biệt là giữa bố và tôi.
Bố tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình quân nhân, bản thân có chính kiến rất mạnh mẽ và không giỏi trò chuyện tình cảm, nên hiếm khi thốt ra lời xin lỗi. Tôi cũng có tính tình cố chấp và nóng nảy, nhưng có lẽ do ảnh hưởng của mẹ mà tôi thích trò chuyện và thích nói những lời ấm áp, dù có ngượng ngùng đôi chút. Vì vậy, khi chỉ có hai bố con, tôi thường tránh nói chuyện với bố. Tôi chú ý lắng nghe những lời khuyên của mẹ, nhưng lại không thể làm vậy với những lời khuyên răn của bố. Mỗi khi hai bố con nói chuyện, mẹ tôi luôn đóng vai trò là người hòa giải. Dù có nỗ lực của mẹ, nhưng cho đến khi tôi bước sang tuổi hai mươi, cách giao tiếp giữa tôi và bố vẫn không có dấu hiệu cải thiện.
Một hôm, trong lúc trò chuyện với bố, đã có việc khiến lòng tôi tổn thương nặng nề. Khoảng cách cảm xúc giữa hai bố con mãi không thể thu hẹp lại. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy như chỉ cần một lời xin lỗi của bố thì tấm lòng tôi sẽ nguôi ngoai. Mẹ đã thuyết phục bố thực tiễn nói lời xin lỗi, là ngôn ngữ yêu thương, nhưng bố vẫn kiên quyết nói rằng mình không thể nói ra lời như vậy. Cuối cùng, mẹ đã nhờ bố rằng mẹ sẽ nói trước, còn bố chỉ cần lặp lại theo thôi. Sau một hồi do dự, bố đã làm theo lời mẹ.
“Won U à, bố xin lỗi.”
Khoảnh khắc đó, nước mắt tôi bỗng tuôn trào. Bố chỉ lặp lại y như những lời mẹ đã nói, vậy mà những ấm ức chất chứa trong lòng tôi đã từ từ tan biến như tuyết tan. Nụ cười và hơi ấm đã sống lại trong gia đình chúng tôi nhờ ngôn ngữ yêu thương của Mẹ.
Tuy chỉ gồm ba từ, nhưng lời “Tôi xin lỗi” lại có sức mạnh lớn lao, làm tan chảy cả tấm lòng đã đóng băng lạnh giá. Tôi cũng sẽ thực tiễn ngôn ngữ yêu thương bằng tấm lòng của Mẹ và nỗ lực ôm lấy thế gian một cách ấm áp.